The Conjuring 2 – Sự trưởng thành trong kinh dị
Với The Conjuring 2, James Wan không chỉ làm ra một phần tiếp theo, mà nâng tầm cả dòng phim kinh dị chính thống. Phim không dựa vào hù dọa đơn thuần – nó thấm đẫm không khí u tối, kể một câu chuyện rùng rợn nhưng cũng đầy cảm xúc.
Tôi đánh giá cao cách bộ phim mở rộng quy mô – từ nông trại Rhode Island sang vùng ngoại ô London – nhưng vẫn giữ được chất intimate horror: sự ngột ngạt trong từng căn phòng, tiếng động thì thầm trong đêm và gánh nặng tâm lý đè nén lên từng nhân vật.
Điều làm nên khác biệt là cách James Wan kể chuyện bằng ánh sáng, tiếng động và… khoảng lặng. Valak – ác quỷ hóa thân thành ma sơ – không cần gào rú, chỉ cần một cái nhìn lướt qua cũng đủ khiến khán giả ám ảnh.
Nhưng vượt lên cả yếu tố kinh dị, điều tôi yêu thích nhất ở The Conjuring 2 là chiều sâu nhân vật. Ed và Lorraine Warren không phải anh hùng siêu nhiên – họ là hai con người mang đức tin, lòng trắc ẩn và cả nỗi sợ. Chính điều đó làm bộ phim “thật” hơn, đáng tin hơn – và đáng sợ hơn.
“Một bộ phim kinh dị hay không chỉ khiến bạn hét lên – nó khiến bạn nghĩ mãi sau khi đèn rạp đã tắt.”
— Con Sâu Review








